Trong giờ học, thầy giáo đang giảng bài: “Những vật gì nhẹ hơn không khí thì có thể bay được”.
Tèo liền giơ tay hỏi:
– Thưa thầy, như vậy con chim nhẹ hơn không khí phải không ạ?
Trong giờ học, thầy giáo đang giảng bài: “Những vật gì nhẹ hơn không khí thì có thể bay được”.
Tèo liền giơ tay hỏi:
– Thưa thầy, như vậy con chim nhẹ hơn không khí phải không ạ?
Trong phiên tòa xét xử vụ cướp của giết người, quan tòa hỏi nhân chứng là con rể của nạn nhân: “Thế tức là anh có nhìn thấy bọn cướp bóp cổ bà mẹ vợ của anh à?”.
– Thưa tòa, nhìn thấy ạ.
– Vì sao anh không xông tới giúp?
– “Tôi cũng định vào trợ giúp nhưng thấy bọn cướp tự giải quyết được nên tôi quyết định không can thiệp nữa”, nhân chứng thản nhiên đáp
Một vị giáo sý ðang hýớng dẫn các sinh viên ngành y thực tập bài học ðầu tiên về giải phẫu tử thi. Ông ta quyết ðịnh chỉ dẫn cho họ một số ðiều cõ bản trýớc khi bắt ðầu công việc.
– Các anh cần phải có khả nãng làm ðýợc hai việc sau ðây trýớc khi trở thành nhà giải phẫu. Ðiều ðầu tiên mà các anh cần là không ðýợc có cảm giác sợ hãi.
Ðể chứng minh lời mình ðang nói, ông chọc ngón tay vào hậu môn của tử thi và ðýa lên miệng liếm. Rồi ông ta yêu cầu các sinh viên của mình phải làm giống nhý vậy trýớc mặt nhau. Sau một vài phút bị sốc và im lặng, các sinh viên cũng phải lần lýợt làm theo.
– Ðiều thứ hai mà các anh cần phải có là khả nãng quan sát và phán ðoán một cách chính xác: Tôi ðã lấy ngón tay giữa chọc vào hậu môn của tử thi, nhýng tôi lại liếm ngón tay trỏ của tôi!
“Cơ trưởng Sinclair thay mặt cho phi hành đoàn xin chào mừng quí vị đi trên chuyến bay số 602 từ London tới New York của hàng không vương quốc Anh. Chúng ta đang bay ngang qua Đại Tây Dương trên độ cao khoảng 35.000 bộ.
Nếu quí vị nhìn ra cửa sổ bên phải của máy bay, quí vị sẽ thấy cánh của máy bay đang cháy.
Nếu quí vị nhìn sang bên trái thì sẽ thấy một cánh của máy bay đang rơi xuống.
Nếu quí vị nhìn xuống Đại Tây Dương, quí vị sẽ thấy 3 người đang vẫy tay chào từ biệt. Một là tôi, cơ trưởng, một người nữa là anh bạn phi công phụ lái của tôi và người còn lại là cô tiếp viên hàng không.
Đây là băng thu âm. Chúc quý vị có một chuyến đi vui vẻ!”.
– Sao hôm nay đến trình nhạc phụ tương lai về mà sao cậu buồn thế? – Một người hỏi anh bạn mình vốn là tiền đạo bóng đá xuất sắc.
– Ông già nàng đã thay đổi ý kiến, ngay khi biết tớ là “vua phá lưới”.
– Ông ấy nói sao?
– Anh mà làm rể nhà tôi, gia đình tôi phá sản sớm.
– Thế ông bà sống bằng nghề gì?
– Đi biển!