Một người phụ nữ tức giận xông vào văn phòng một bệnh viện tư nhân, quát tháo ầm ĩ. Bác sĩ trực ban nhã nhặn hỏi cô xem có chuyện gì và cô đập bàn quát.
– Có ai đó đã đánh cắp bộ tóc giả của tôi trong khi tôi đang phẫu thuật mắt ở đây ngày hôm qua.
Bác sĩ kéo người phụ nữ ngồi xuống và giải thích:
– Tôi chắc chắn với cô là không ai trong kíp mổ của tôi lại làm một việc như thế. Điều gì đã làm cô nghĩ nó bị lấy cắp ở đây?
– Sau ca mổ, tôi thấy mình đang đội trên đầu bộ tóc giả rẻ tiền và thật xấu xí.
– Tôi nghĩ… – Bác sĩ tiếp tục ôn tồn nói. – Điều đó có nghĩa là ca mổ cho cô đã thành công!
Một buổi sáng, vị tiểu vương Ả rập thức giấc và cảm thấy bải hoải. Ngài nhận ra rằng sức lực của mình không còn cường tráng như xưa và bỗng thấy chán ngán hậu cung đầy cung tần mỹ nữ của mình. Nhìn anh hầu trẻ, tiểu vương nảy ra sáng kiến:
– Abdul, từ nay ta ban cho ngươi một ân huệ. Đó là, đêm nào ngươi cũng phải đứng trực bên ngoài phòng ngủ của ta. Khi nào ta kêu lên: “Trẫm khát!” và đi ra ngoài giả bộ tìm nước uống thì ngươi phải lẻn vào chiều chuộng cung phi trong bóng tối, để nàng tưởng ngươi là ta.
Một thời gian dài sau đó, mọi chuyện diễn ra như mong muốn của tiểu vương. Đêm nào ngài cũng kêu “Trẫm khát!” rồi lỉnh đi tìm chỗ ngủ, trong khi anh hầu trai tráng thay ngài làm công việc đầy lao lực.
Tới một sáng nọ, tiểu vương truyền gọi Abdul:
– Quân cẩu tặc! Ta sẽ phạt ngươi bằng trượng hình rồi đày ra sa mạc.
– Thưa vương công, con có tội tình gì đâu?
– Đồ ngu, tối qua vương phi ra ngoài tìm nước uống cho ta. Thế mà ngươi không nhận ra, cứ xông bừa vào, lại chẳng cho ta có lấy một cơ hội giải thích
– Các đại hiệp đéo biết lấy tiền đâu ra, chắc đi cướp. Vì ngoài đi kiếm chuyện đánh nhau thì thường không thấy đi làm, chỉ biết đi vô quán rượu đập phá rồi quăng lại cho chủ quán nguyên cục vàng.
– Mấy con mẹ thảo dân cũng dư tiền, thấy tử tù đi qua là quăng cà chua, quăng trứng thúi, quăng cải bẹ xanh ào ào, mấy cái đó còn ăn được mà mấy má.
– Đa phần dân ngu cu đen đều rảnh, vì suốt ngày đi vòng vòng ngoài đường mà đách thấy làm việc.
– Hàng quán chỉ bán có mấy món là kẹo hồ lô, bánh bao, mì hoành thánh với tàu hủ thúi. Buôn bán không khá lắm vì chỉ mỗi nhân vật chính mua, vậy mà vẫn bán.
– Bình thường lúc đánh nhau bay như chim, nhảy qua sông pặc pặc, nhưng lúc cấp bách toàn chờ thuyền, chờ đò ngang, cưỡi ngựa chứ nhất quyết không bay.
– Nhân vật chính rớt vực thì lượm được bí kíp, luyện xong thành cao thủ võ lâm quay về trả thù. Nhân vật phụ té vực thì bảo đảm tìm được xác.
– “Ngươi có biến thành tro ta cũng sẽ nhận ra mi.” Nhưng con bánh bèo chỉ cần cột tóc, mặc đồ nam thì cả phim toàn kêu nó bằng công tử.
– Nguyên cái phòng có cây đèn cầy mà sáng trưng như chơi đèn led. Tắt đèn cầy, vẫn nhìn thấy rõ ai là ai nhưng lúc tra khảo thì kêu là tối quá nhìn không ra mặt hung thủ.
– Thấy ai đó cầm dao đứng bên một cái xác là xác định con mẹ nó, “Đây là kẻ giết người.” Giết bà nội mày chứ giết.
– Tay của đao phủ có gắn khoá an toàn tức thời. Đang chuẩn bị chém, nghe câu “Đao hạ lưu nhân” là thắng cái két. Chưa từng thấy đứa nào quay sang cười, “Em lỡ tay mẹ nó rồi anh ơi.”
– Rượu quý nhất trong phim thường là Nữ Nhi Hồng, cách chế biến là cho gái còn trinh nhai nho, nhả nước nho ra rồi bỏ xuống đất chưng cất mấy chục năm, lôi lên cho uống, quý cỡ đó nhưng hình như nhà nào cũng uống.
– Thường có câu “Chúng ta tuy không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng nguyện chết cùng năm cùng tháng cùng ngày.” Nhưng lỡ có một đứa chết thì câu đầu tiên của đứa kia là, “Ta nhất định sẽ báo thù cho ngươi.”
– Sáng dậy không bao giờ đánh răng, hèn chi có câu ba Tàu thúi!
– Đuổi theo người khác mà cứ la làng, “Đứng lại! Đứng lại!” Mẹ, ngu mới đứng lại đó má.
Trong phòng hòa nhạc, một thính giả hỏi người ngồi bên cạnh:- Tôi không biết bản sonata này của nhà soạn nhạc Plongelstein. Hai chương đầu nghe buồn quá…
À, dễ hiểu thôi. Khi ông ta sáng tác 2 chương đầu, vợ ông ta vừa bỏ ông ta.
– Còn về chương thứ ba, nghe phải nói là cực kỳ bi thảm.
– Vợ ông ta quay lại mà.
***
Một phụ nữ rất hay ghen gọi điện cho bạn gái:
– Tớ vừa trải qua 2 tiếng đồng hồ khốn khổ, chồng tớ không về nhà lúc 7 giờ như mọi khi. Thế là tớ tưởng tượng tới cảnh trong một khách sạn, anh ấy đang hú hí với con thư ký trẻ măng của anh ấy.
– Nhưng bây giờ thì cậu đã yên tâm?
– Ừ, Tớ vô cùng sung sướng. Tớ vừa nhận được một cú điện thoại từ phòng hồi sức cấp cứu. Thì ra anh ấy chỉ bị một chiếc xe buýt đâm phải.