Khó xử

Tiếng điện thoại reng reng, và có người nhấc máy. Giọng nói từ đầu dây bên kia:

“Xin lỗi có phải số 444 444 44 đấy không ạ?”

“Vâng”, người kia đáp.

“Hãy gọi giúp tôi 911 được không. Tôi bị mắc kẹt ngón tay ở điện thoại.”

(65 votes, average: 8.18 out of 10)
Loading...Loading...

Mục: Linh tinh

Khỏi bệnh

Bác sĩ tâm lý: Chúc mừng anh đã khỏi bệnh!

Bệnh nhân: Mừng gì mà mừng! Trước đây tôi là Alexander Đại Đế, giờ tôi chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt!

Bài học công sở

Sau khi tốt nghiệp đại học, một chàng trai bắt đầu cuộc hành trình xin việc đầy khó khăn. Nhiều vòng thi và nhiều lần trượt, cuối cùng, chàng cũng được một công ty tuyển dụng, với điều kiện phải trải qua một thử thách nhỏ.

Viên quản lý giảng giải:

- Nếu cậu vào làm ở công ty này, chàng trai trẻ, có hai điều cậu cần phải học và điều thứ hai là chúng tôi rất để ý đến sự sạch sẽ của công ty. Cậu có lau chân vào tấm thảm trước khi bước vào phòng này không?

Chàng thanh niên trả lời:

- Tất nhiên rồi, thưa ngài.

- Và một vấn đề nữa, điều quan trọng hàng đầu chúng tôi cần ở một nhân viên là sự trung thực. Ở đây không hề có tấm thảm nào cả.

(72 votes, average: 8.10 out of 10)
Loading...Loading...

Mục: Linh tinh

Khởi nghiệp

Một thanh niên hỏi một ông lão giàu có làm giàu bằng cách nào. Ông lão vuốt chiếc áo vest sang trọng của mình và kể:

-Con trai à, đó là vào năm 1932, một thời kỳ khốn khó trong lịch sử, lão chỉ còn một xu cuối cùng trong túi. Lão bỏ ra mua một quả táo, dành cả ngày để lau cho nó bóng lên và vào cuối ngày, lão bán quả táo lấy 10 xu.

Sáng hôm sau, lão đầu tư số tiền trên mua hai quả táo, lau chúng cho bóng và bán chúng lúc 5 giờ chiều được 20 xu. Lão tiếp tục cách kinh doanh này trong một tháng và cuối cùng tích lũy được một tài sản trị giá 1 đôla 37 xu.

Sau đó cha vợ lão qua đời và để lại cho vợ chồng lão 2 triệu đôla.

(83 votes, average: 7.83 out of 10)
Loading...Loading...

Mục: Linh tinh

Của anh của tôi

Một anh chàng Mỹ to lớn và một anh chàng Pháp nhỏ thó cùng vào quán nước, hai người không quen nhau.

Anh chàng Mỹ gọi Coca-Cola và anh Pháp gọi bia. Chủ quán mang ly Coca-Cola cho anh Mỹ trước. Anh Pháp trông thấy trên ly Coca-Cola có một con kiến bèn nói:

- Fourmi (tiếng Pháp có nghĩa là con kiến)

Anh chàng Mỹ tưởng anh Pháp nói tiếng Anh “for me” bèn trợn mắt nói:

- For me, not for you!

Anh chàng Pháp chỉ tay lên ly phân trần:

- Fourme!

Anh Mỹ đứng phắt dậy:

- For me!

Rồi tiến tới đấm một cái vào giữa mặt anh người Pháp. Anh chàng Pháp ôm mặt ra khỏi quán. Một vài người khách biết tiếng Anh chứng kiến cảnh này tới giải thích cho anh chàng người Mỹ hiểu. Anh ta tỏ vẻ hối hận lắm và hứa nếu gặp lại anh Pháp đó sẽ xin lỗi anh ta.

Hôm sau anh người Mỹ vẫn rầu rầu ngồi uống một mình tại quán nước, hy vọng gặp lại anh Pháp hôm qua. May sao, vừa lúc đó anh chàng Pháp đẩy cửa bước vào. Anh người Mỹ mừng quá nhỏm dậy vừa vẫy anh Pháp vừa reo lên:

- Come here!

Anh chàng người Pháp mặt tái đi, lẩm bẩm trong miệng:

- Comme hier! (Như hôm qua)

Rồi quay ra cửa ù té chạy. Anh Mỹ đuổi theo:

- Come here! Excuse me! Come here!

Anh Pháp chạy nhanh hơn vừa chạy vừa la:

- Non! Come hier! Non! Non!