Trong buổi học ở lớp 3 của một trường tiểu học nọ, cậu bé lén đưa cho cô bạn bên cạnh mẩu giấy nhỏ, trong đó viết nguệch ngoạc: “Sau giờ học, chúng ta ra công viên và ngồi trên ghế đá chơi nhé”. Cô bạn đọc lướt qua, hiểu ý, nhìn cậu bé bằng con mắt khinh mạn và bĩu môi. Lát sau, cô đẩy sang cậu bé một mẩu giấy nhỏ với dòng chữ: “Nếu chỉ có vậy thì xuống lớp 1 mà học”.
Ngẫu nhiên
Kết quả mỹ mãn
Một người phụ nữ tức giận xông vào văn phòng một bệnh viện tư nhân, quát tháo ầm ĩ. Bác sĩ trực ban nhã nhặn hỏi cô xem có chuyện gì và cô đập bàn quát.
– Có ai đó đã đánh cắp bộ tóc giả của tôi trong khi tôi đang phẫu thuật mắt ở đây ngày hôm qua.
Bác sĩ kéo người phụ nữ ngồi xuống và giải thích:
– Tôi chắc chắn với cô là không ai trong kíp mổ của tôi lại làm một việc như thế. Điều gì đã làm cô nghĩ nó bị lấy cắp ở đây?
– Sau ca mổ, tôi thấy mình đang đội trên đầu bộ tóc giả rẻ tiền và thật xấu xí.
– Tôi nghĩ… – Bác sĩ tiếp tục ôn tồn nói. – Điều đó có nghĩa là ca mổ cho cô đã thành công!
Đặt tên
Mẹ đang đọc sách, đột nhiên một đứa con chạy lại hỏi: “Tại sao tên con lại là Lá vàng?”
“Vì lúc con sinh ra, một chiếc lá vàng đã rớt lên đầu con”
“Tại sao tên con lại là Bông hồng?” đứa khác chạy lại hỏi.
“Vì lúc con sinh ra, một bông hồng đã rớt lên đầu con”
Lúc bấy giờ đứa con thứ ba chạy lại và hỏi: “BLAS CLAFLAS YIFRASSAM TASSM POONNFFFIINRTY.”
Người mẹ: “Tủ lạnh, im lặng nào!”
Sinh viên Việt Nam giỏi nhất?
Một cuộc thi nhịn đói được tổ chức. Thành phần tham dự gồm: một nhà sư Trung Quốc, một tu sĩ Ấn Độ và một sinh viên Việt Nam. Mỗi người sẽ bị nhốt trong một căn phòng đóng từ bên ngoài và sẽ phải nhịn ăn, nhịn uống hoàn toàn; nếu ai không chịu đựng nổi nữa thì bấm một nút ở trong phòng, sẽ có người cho ra. Ai chịu được lâu hơn thì thắng. Cuộc thi bắt đầu…
Nhà sư Trung Quốc biết võ Thiếu Lâm nên đã vận dụng khí công, người này chịu được mười lăm ngày thì bỏ cuộc.
Tu sĩ Ấn Độ rất quen với những kiểu hành xác nên nghĩ rằng mình đã chắc phần thắng. Được một tháng, tu sĩ Ấn Độ ấn nút và thực sự kinh ngạc khi anh sinh viên Việt Nam vẫn chưa ra.
Một tháng 5 ngày, vẫn chưa thấy dấu hiệu gì từ anh sinh viên. Một tháng 10 ngày, vẫn vậy. Đến một tháng 15 ngày, ban tổ chức vì sốt ruột nên quyết định tự mở cửa để chúc mừng người thắng cuộc. Trong phòng là một hình người da bọc xương, miệng thều thào:
– Cái…cái…nút…hư…hư…rồi!!!
Lý luận của bé
– Tại sao em của mày cứ khóc suốt ngày thế?- Một cô bé hỏi bạn.
– Có gì lạ chứ? Nếu mày không có răng, không có tóc, không biết đi, không biết nói, vệ sinh cũng phải người khác phục vụ thì mày có khóc không hả?