Một người thư ký nọ chịu trách nhiệm mang cà phê đến cho một ông quan toà vào mỗi buổi sáng. Nhưng vị quan toà rất tức giận khi thấy ly cà phê lúc nào cũng chỉ còn có 2/3. Người thư ký giải thích là vì anh phải gấp rút mang cà phê đến khi nó còn nóng nên bị đổ ra trên đường đi.
Mặc cho ông quan toà la mắng hay phàn nàn như thế nào, anh thư ký cũng ko bao giờ mang đến một ly cà phê đầy. Quá bực mình, ông quan tòa dự định giảm 1/3 tiền lương của anh thư ký nếu anh ko làm hài lòng ông. Vậy là từ đó về sau, lúc nào một ly cà phê đầy cũng được đặt trước mặt ông quan tòa mỗi buổi sáng.
Ông quan tòa rất đắc chí về sự thành công của mình và đồng thời cũng rất thắc mắc anh thư ký đã dùng cách nào để làm được như vậy. Cũng đâu có gì nhiều lắm đâu, tôi chỉ ngậm 1 ngụm trong phòng pha cà phê và nhả ra trước cửa văn phòng của ông thôi.
Một gã xỉn bước vào quán bar, ngồi xuống và kêu một ly rượu.
-Tôi không phục vụ cho mấy người say rượu”, bartender nói.
Gã xỉn ngật ngưỡng đi ra cửa trước, rồi quay lại bằng cửa hông, đến bên quầy, đập tay xuống bàn đòi rượu.
-Tao vừa nói mày đi ra khỏi đây mà. Bước!
Gã xỉn rời khỏi chỗ ngồi, lập cập đi ra ngoài đường bằng cửa hông, nhưng sau đó lại lò dò quay lại quán bar bằng cửa sau. Một lần nữa, gã đến quầy yêu cầu rượu. Người bán rượu tức điên người, nhìn gã say xỉn và gằn từng tiếng.
-Tao đã nói rồi, không có rượu – Cút đi ngay lập tức.
Gã xỉn cũng nhìn lại bartender và lắp bắp
-Ít nhất thì mày cũng phải nói cho tao biết là mày làm ở bao nhiêu quán bar như thế này chứ.