Ông Peter canh nhà xác, một hôm thấy xác của một người đàn ông mang tên Zeydeuraymanson rất đặc biệt. Đó là “của quý” của ông ta dài gần 30m, thế là ông Peter lén tiện đi, dấu đem về nhà khoe vợ vì thấy quá kỳ lạ
Bà vợ vừa nhìn thấy thứ chồng mình đem về liền hét lên thảng thốt:
_ Ôi trời ơi, ông Zeydeuraymanson chết rồi ư?
Ngẫu nhiên
Bò!
Viên trung sĩ hô hào các binh nhất trong tiểu đội:
-Tiến lên, các cậu!Các cậu hãy bò trên bãi cỏ này sao cho không ai phân biệt được các cậu với những con bò.
Một anh lính thắc mắc:
-Thế nhỡ có chủ trại ra vắt sữa thì làm thế nào ạ!
Chọn lựa
Hai sinh viên chuyên ngành cõ khí bữa nọ gặp nhau tại khuôn viên trýờng ðại học, một ngýời ði bộ, còn ngýời kia cýỡi một chiếc xe ðạp mới tinh rất ðẹp.
Sinh viên thứ nhất gọi:
– Ê! Xe ðẹp ðấy! Kiếm ðâu ra thế?
Sinh viên kia ðáp:
– Hôm nọ tớ ðang trên ðýờng tới lớp thì cô bạn cùng lớp ðạp chiếc xe này ðuổi kịp tớ. Cô ấy dừng xe bên bãi cỏ, nhảy xuống, cởi hết xống áo ra và bảo tớ: Anh hãy xài bất cứ thứ gì anh thích!.
– Lựa chọn hay ðấy! – Sinh viên kia gật gù. – Vì ðằng nào thì quần áo của cô ta cũng chẳng vừa với cậu.
Nếm đi
Một buổi chiều, người bồi bàn đưa một bát súp gà cho một người đàn ông đứng tuổi. Khi anh ta vừa quay vào bếp thì người khách gọi anh ta lại.
Bồi: Vâng thưa ngài, có chuyện gì vậy?
Khách: Món súp. Nếm nó đi.
Bồi: Xin lỗi tôi không rõ, thưa ngài?
Khách: Nào cậu, nếm nó đi.
Bồi: Nhưng, thưa ngài, tôi có thể đảm bảo với ngài là món súp rất tuyệt.
Khách: ừm,hmm
nếm đi.
Bồi: Thưa ngài, súp được làm vào sáng nay với những nguyên liệu tốt nhất.
Khách: Làm đi, nếm đi mà!
Bồi (phát cáu): Thôi được rồi, tôi sẽ nếm.
Ngừng lại một lúc, anh ta hỏi “Cái thìa đâu rồi?”
Người khách đáp lại một cách đắc thắng, “Ah ha!!”
Lầm
Thánh Peter đứng trước cổng thiên đàng để đón chào linh hồn những người mới đến. Ngài trông thấy Đức Jesus đang đi đến bèn ra dấu thu hút sự chú ý của Đức Chúa.
– Con có chút việc phải đi. Người có thể trông chừng giùm cánh cổng này không ạ?
– Được! Nhưng ta phải làm gì?
– Chỉ cần tìm hiểu những người đến đây, hỏi về hoàn cảnh gia đình họ, cuộc sống của họ. Sau đó quyết định họ có xứng đáng được vào thiên đàng không.
– Nghe thú vị nhỉ đấy. Được, để ta làm cho. – Chúa phán.
Thế là thánh Peter ra đi và Chúa Jesus đứng canh cổng. Người đầu tiên xuất hiện trước cổng thiên đàng là một ông lão già nua, loà dở. Đức Jesus gọi ông lão ngồi vào bàn kiểm tra và ngồi đối diện với ông. Nhìn chăm chú vào ông lão, Đức Jesus hỏi:
– Ông sinh sống bằng nghề gì?
– Tôi làm nghề thợ mộc. – Ông lão trả lời.
Đức Jesus nhớ lại cuộc sống của ngài khi còn ở trần gian và hỏi tiếp:
– Ông có gia đình không?
– Có! Tôi có một đứa con trai,nhưng đã lạc mất nó.
Đức Jesus ấn tượng mạnh hơn:
– Ông lạc mất con trai à? Ông có thể kể tôi nghe về con trai ông không?
– Nó có vài cái lỗ ở tay và chân.
Đức Jesus ấn tượng mạnh đến nỗi không thốt nên lời, chỉ có thể nghe tiếng ngài thì thầm:
– Cha đó ư?
Cụ già cũng xúc động không kém, giọng cụ khàn đi vì xúc động:
– Pinochio đó phải không con?