Dụng cụ

Cô giáo dặn học sinh ngày mai mỗi người phải mang theo một dụng cụ bảo vệ sức khoẻ. Hôm sau lên lớp, cô gọi neo :

– Neo, em mang gì vậy?

– Dạ , em mang băng gạc để băng bó vết thương.

– Giỏi, còn pix?

– Dạ, em mang oxy già để rửa vết thương.

– Tốt, còn em mang gì lên vậy coixuong?

– Dạ thưa cô, đây là bình oxy.

– Em lấy của ai vậy?

– Dạ của Bà em.

– Lúc em đem đi Bà em có nói gì không?

– Dạ không, Bà em chỉ thở dài và phều phào nói : không… được.. mang đi !!

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 170 Average: 4.1]

Ai lấy?

Anh chồng nọc mấy đứa con ra khảo:
– Đứa nào lấy tiền trong túi của bố?
Cô vợ nóng ruột đến can và nói đùa:
– Sao anh không nghĩ là em lấy?
– Mất như thế, chắc chắn không phải là em lấy!
– Tại sao?
– Bởi vì vẫn còn lại một ít.

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 717 Average: 4.3]

Nghệ thuật là gì?

Tại phòng tranh vẽ của một họa sĩ, mọi người đang tranh luận về nghệ thuật. Một kịch sĩ nổi tiếng không tham gia bàn cãi, bỗng nhiên nói với mọi người:

– Khỏi bàn cãi. Tôi sẽ chứng minh thế nào là nghệ thuật.

Sau đó, mọi người chờ đợi, nhưng kịch sĩ nổi danh lại đi ra, rời khỏi phòng. Một lúc sau ông trở lại, mặt tái nhợt, tóc rũ rượi, môi ông mấp máy như nói không ra hơi:

– Cháy nhà!

Ai nấy hốt hoảng, sợ hãi.

Và đột nhiên sự sợ hãi biến đi trên gương mặt của kịch sĩ. Ông cười:

– Ðấy, nghệ thuật đơn giản thế thôi!

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 471 Average: 3.5]

Bất thường

Một người khách bước vào cửa hàng ăn và thấy một tấm biển to đùng trên tường: “500$ nếu chúng tôi không đáp ứng được yêu cầu của quý vị!”.

Khi bồi bàn đến, anh ta liền yêu cầu món voi với bánh mì đen. Cô phục vụ lặng lẽ ghi lại và bước vào bếp.

Chủ cửa hàng ăn chạy từ trong bếp ra. Ông ta tới trước bàn người khách, đập 5 tờ 100$ lên bàn và nói

-Anh bạn lần này thì anh chơi được tôi, nhưng mà tôi muốn anh biết rằng đây là lần đầu tiên trong 10 năm chúng tôi hết lúa mạch đen

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 126 Average: 4]

Vai diễn cuối

Một nam diễn viên nọ bị suy giảm trí nhớ, không còn khả năng nhớ bất cứ lời thoại nào trong kịch bản nữa. Sau nhiều năm anh ta cũng tìm được cơ hội tỏa sáng cuối cùng với một nhà hát khiêm tốn.

Ông đạo diễn dặn dò:

– Đây là phần quan trọng nhất và nó chỉ có một câu thoại thôi. Anh bước ra sân khấu trong cảnh đầu tiên, tay cầm một đoá hoa hồng. Anh nâng bông hồng lên chỉ với hai ngón tay ngửi hương hoa say mê và nói một câu duy nhất: “Ôi ngọt ngào như mùi hương của nữ hoàng trái tim tôi”.

Anh diễn viên rất lo lắng. Ngày qua ngày anh ta tập đi tập lại câu nói đó.

Và rồi ngày công chiếu vở kịch đã đến. Tấm màn nhung của sân khấu được kéo lên, chàng diễn viên bước ra, thốt lên câu nói đầy cảm xúc: “Ôi ngọt ngào như mùi hương của nữ hoàng trái tim tôi…”.

Cả khán phòng nhộn nhạo lên, khán giả cười ầm ỹ và ông đạo diễn giận xì khói.

– Anh là một thằng ngốc! – Ông đạo diễn gào lên. – Anh hại tôi rồi!

Anh diễn viên kinh ngạc:

– Điều gì xảy ra vậy? Tôi lại quên lời thoại à?

– Không! – Ông đạo diễn hét lớn. – Anh quên bông hồng.

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 52 Average: 3.6]