Hai đồng nghiệp nói chuyện với nhau:
-Sao má phải cậu tím bầm thế kia?
-Vì vợ tớ phát hiện ra tớ có bồ.
-Thế còn vết cào ở má bên kia?
-Vì bồ tớ phát hiện ra tớ có vợ.
Ngẫu nhiên
Bản tin trên ban công
Bill và Marl quyết ðịnh cách duy nhất ðể tranh thủ “vui vẻ” lúc chiều chủ nhật là ðẩy ðứa con trai ra ban công và yêu cầu nó báo cáo lại tất cả những hoạt ðộng diễn ra xung quanh.
Cậu con trai bắt ðầu bài týờng thuật của mình khi cha mẹ cậu vội vàng thực thi kế hoạch. “Có một chiếc xe ðang bị cẩu lên ở bãi ðỗ xe”, cậu bé nói. “Một chiếc xe cứu thýõng vừa phóng qua”. Vài giây trôi qua.
“Hình nhý nhà Anderson ðang có tiệc. Matt ðang ði một cái xe mới và ông bà Cooper ðang làm tình”.
Ông bố và bà mẹ liền dựng dậy trên giýờng. “Làm sao con biết?”, ngýời cha hoảng hốt hỏi.
“Thằng con của họ cũng ðang ðứng ngoài ban công mà”, cậu bé trả lời.
Dài hẳn ra..
Một ông nghiện rượu nặng nên sức khỏe không tốt. Thường xuyên đau ốm, ông được gia đình đưa đến bác sĩ.
Bác sĩ khám xong kê đơn:
– Ông nên hạn chế tối đa việc uống rượu. Nếu ông bỏ được rượu, chắc chắn cuộc sống sẽ dài ra.
– Đúng thế – bệnh nhân bỗng hoạt bát hẳn lên – từ sáng tới giờ không có giọt rượu nào, đối với tôi đúng là ngày dài nhất trong cuộc đời.
Mấy đứa nhóc
Hôm nay xuống nhà gặp một ông cụ 100 tuổi, nhìn thấy cụ ngồi một mình liền tới hỏi: “Cụ ơi, sao cụ không xuống chơi cờ với mấy cụ dưới nhà ạ?” Không ngờ ông cụ lại nói: “Chơi với mấy thằng nhóc 60, 70 tuổi thì có gì vui đâu?”
Khó giải thích
Trời mưa to nhưng khi đi lấy ô thì tôi thấy trong năm cái ở nhà chả còn cái nào dùng được. Tôi quyết định mang tất cả năm cái ô đến hiệu chữa ô.
Thế rồi tôi ôm năm cái ô đến hiệu chữa ô và nói với họ rằng tôi sẽ đến lấy ô trên đường về nhà vào buổi chiều. Khi tôi đi ăn chiều, trời vẫn mưa nặng hạt. Tôi đến một cửa hàng ăn gần đấy, ngồi xuống bên bàn được ít phút thì một phụ nữ trẻ bước vào ngồi ngay cùng bàn với tôi. Tôi là người ăn xong đầu tiên và khi đứng dậy tôi đãng trí cầm chiếc ô của chị ấy rồi bước về phía cửa. Chị ta gọi tôi lại và nhắc nhở rằng tôi đã cầm nhầm cái ô của chị ta. Tôi trả ô lại và xin lỗi rối rít.
Đến tối, tôi đến lấy ô, mua một tờ báo, rồi lên tầu điện. Chị ta cũng ở trên tầu điện. Chị ta nhìn tôi nói:
– Ông hôm nay được một mẻ lớn phải không?